Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
5 / 2

Download sách Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai - Tải Ebook Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai của tác giả định dạng PDF/EPUB/MOBI miễn phí.

Về Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

Tiếng chim hót trong bụi mận gai” là quyển tiểu thuyết nổi tiếng nhất của McCulough, được xuất bản năm 1977. Truyện xoay quanh mối tình giữa Meggie Cleary và vị cha xứ Ralph de Bricassart vừa hạnh phúc đến đỉnh điểm vừa đau đớn đến tột cùng. Khi gia đình Meggie chuyển từ New Zealand sang Australia để thừa hưởng trang trại của Mary Carson, năm đó Meggie 9 tuổi và cha Ralph 28 tuổi, họ đã gặp nhau như một định mệnh. Tình yêu của họ là đích thực, nhưng trước khi bắt đầu, mỗi người đều biết là không thể.

Ngay từ những trang đầu tiên, tôi đã ấn tượng với lời đề từ: “Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy.”

🌺 Số phận của con chim đó cũng như Meggie – nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết. Cả cuộc đời là một bài hát, hát trong đau đớn và đó cũng là bài hát duy nhất trong đời. Con chim đi tìm bụi mận gai cũng như Meggie đi tìm tình yêu đích thực cho cuộc đời mình. Meggie chỉ yêu một lần duy nhất trong đời và đó là tình yêu mãnh liệt nhất. Dẫu biết rằng có bao nhiêu khó khăn, thử thách, cạm bẫy hay bức tường thành kiên cố mang tên Chúa trời đi chăng nữa thì nàng vẫn bất chấp để lao vào tình yêu. Nàng quyết giành lại được người nàng không được phép yêu từ tay Chúa, đó là cha xứ Ralph de Bricassart. Nàng khao khát được tận hưởng những giây hạnh phúc dù rất đỗi mong manh. Đó là một tình yêu tuyệt đẹp trong cuộc đời này. Nhưng nàng cũng phải trả giá bằng những trái đắng trong cuộc đời “bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại”. Song nàng không bao giờ hối hận vì điều đó “chính ta đã xếp đặt số phận của ta như thế, ta không đổ lỗi cho ai và ta cũng không hề tiếc nuối về một phút giây nào trong quá khứ…”. Nàng đã sống hết mình, cháy hết mình cho ngọn lửa tình yêu đó.

“Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!”. Ai trong chúng ta cũng đều biết rằng tình yêu không hoàn toàn là một màu hồng ngọt ngào, nó có cả màu xám của sự chia ly, mất mát hay những dư vị của đắng cay và nước mắt. Nhưng tất cả mọi người đều muốn lao vào đó để biết được trái ngọt tình yêu – một món quà vĩ đại mà Thượng đế đã ban tặng cho chúng ta. Vì thế nên Meggie đã yêu Ralph bằng một tình yêu trong sáng của một cô gái cho đến niềm khao khát muốn chiếm giữ của một người đàn bà. Đã có lúc nàng đi tìm cho mình một tình yêu mới, đó chính là Luke O’’ Neil – một người có hình dáng giống Ralph. Tuy nhiên Luke không yêu nàng và nàng cũng nhận ra quyết định lấy Luke chỉ là cách trả thù Ralph. Nàng trốn chạy, vùng vẫy, đấu tranh và giằng xé nhưng nàng vẫn không thể thoát khỏi tình yêu với Ralph và cuối cùng đã dẫn tình yêu đó đi đến bi kịch. Cô hận Ralph và hận Chúa: “Không, Chúa chẳng lành hiền chút nào …Chúa đã lấy mất Ralph của ta, có thế thôi … Tôi tuyệt nhiên không nên căm thù Ralph mà căn thù ngài mới phải.”. Ở đây nhà văn đã dám đề cập đến vấn đề quan điểm đối với tôn giáo. Cách sống không mộ đạo của Meggie đối với Chúa trời là một phản ứng tự nhiên của một người phụ nữ khi bị người khác cướp mất người nàng yêu.

🌺 Riêng với tôi, tôi vừa thích Meggie vừa không thích Meggie. Tôi thích vì nàng đã dám sống hết mình để đi tìm tình yêu đích thực trong cuộc đời “tôi sinh ra cho anh ấy và chỉ anh ấy mà thôi”. Nàng đã bảo vệ tình yêu chân chính của mình, đó là điều rất đáng trân trọng. Hơn hết, tôi cảm thấy rất thương nàng vì ngay từ khi còn nhỏ đã không được sự quan tâm và chú ý của mọi người. Meggie xuất hiện như một con chim lạc đàn trong một gia đình không chỉ thiếu thốn về vật chất mà còn nghèo nàn về tình cảm. Một gia đình với những người con trai và một bà mẹ gần như vô tâm vô cảm. Nàng như bị lãng quên trong chính gia đình ấy “phụ nữ không nhớ đến con gái. Con gái là cái gì kia chứ?…tôi cố quên đi rằng tôi có con gái”. Thế nhưng, tôi không thích việc Meggie theo đuổi tình yêu một cách khá cố chấp. Nàng vượt qua mọi rào cản, hy sinh tất cả để được sống trong tình yêu, để được đổi lấy giọt máu của Ralph nhưng cuối cùng nàng đã mất tất cả. Nàng không tận hưởng được tình yêu mà còn mất đi đứa con đã nối gót Ralph quay về bên Chúa và hy sinh cho Chúa.

Ralph là một vị linh mục, ông đem lòng yêu Meggie nhưng vì thân phận, địa vị, ông đã không dám đối mặt với tình yêu đó. Ông không chọn Meggie làm mục đích mà đã lựa chọn một vị trí tối cao trong nhà thờ và tình yêu của ông một lòng hướng về Chúa trời “ta yêu con, Meggie ạ, ta sẽ mãi mãi yêu con. Nhưng ta là linh mục, ta không thể…thực quả là ta không thể thế được”, “vì thế ta đã xéo bẹp con dưới gót giầy của lòng háo danh của ta; đối với ta giá trị của con không hơn bông hồng nhàu nát bị vứt xuống cỏ.”. Phải chăng Ralph cũng như con chim trong truyền thuyết kia ? Để giữ vững được tình yêu với Chúa, để có được danh vọng, ông đã phải trả giá bằng những “nỗi đau khổ vĩ đại” là đối mặt với nỗi cô đơn, không đủ can đảm để thoát ra “cái lồng” do chính mình tạo nên.

🌺 Một trong những hình ảnh khiến tôi không thể nào quên được trong tiểu thuyết đó chính là “tro của hoa hồng” . Đám bụi tro đó không chỉ có màu sắc ảm đạm buồn thương mà ở đó còn thấp thoáng những sắc hồng kiêu sa. Với trí tưởng tượng tài tình, tác giả đã sáng tạo ra “tro của hoa hồng” , đó là màu trên chiếc váy Meggie mặc trong buổi tiệc sinh nhật lần thứ mười bảy “bộ áo không bóng, màu xám nhạt có ánh hồng dịu dàng – trong những năm ấy, màu đó được gọi là “tro của hoa hồng” .” “Hoa hồng” và “tro của hoa hồng” đã chứng giám cho tình yêu giữa Meggie và Ralph “Hoa hồng. Tro của hoa hồng. Hoa hồng, hoa hồng khắp mọi nơi. Cánh hoa rải rác trên cỏ. Hoa hồng mùa hè: hồng trắng, hồng đỏ thắm, hồng vàng. Hương thơm ngọt ngào nồng đượm trong đêm. Những bông hoa hồng dịu, bợt màu dưới ánh trăng, nom gần như màu tro. Tro của hoa hồng, tro của hoa hồng”. Hình ảnh ấy đã khắc sâu trong tâm trí Ralph sau này khi mỗi lần nhớ đến Meggie “một bông hồng phơn phớt màu tro nhợt nhạt…để cha giữ làm kỉ niệm về con”. “Tro của hoa hồng” phải chăng là sắc màu tình yêu của hai người? Một tình yêu đẹp như hoa hồng nhưng cũng buồn thương như màu của tro?

“Tiếng chim hót trong bụi mận gai” là bản nhạc buồn thương, là viên ngọc quý trong kho tàng văn học thế giới. Sau khi khép trang sách lại, tôi đã nhận ra được nhiều cái đẹp, đặc biệt là nét đẹp tình yêu như Gacxia Marquez đã nói :“Từ khi mới nhen nhóm sự sống trên trái đất, phải trải qua 380 triệu năm con bướm mới bay được, rồi 180 triệu năm nữa bông hồng mới nở, chỉ để làm đẹp mà thôi. Cũng đã phải trải qua 4 kỷ địa chất, con người mới hát hay hơn chim và mới chết vì yêu.”

Meomeo1995 28-12-2017